fbpx
Running Stories

Vì cuộc đời là những chuyến đi

img-3072-jpg-1559868814

Câu chuyện bắt đầu khi chàng trai Brandon Birdsong với đôi chân thần tốc gặp cô gái Brittni Hutton xinh đẹp tại American Distance Project (ADP). ADP là một dự án phi lợi nhuận nhằm huấn luyện các chân chạy đường dài của Mỹ trở thành những VĐV đạt chuẩn quốc tế. Tại đó, họ tập luyện dưới sự dẫn dắt của HLV Scott Simmons. Một tương lai đầy hứa hẹn cùng sự nghiệp chạy bộ chuyên nghiệp mở ra trước mắt họ. Giải Olympic Trials 2016 chứng kiến khoảnh khắc tuyệt đẹp khi Brandon hoàn thành cuộc đua và cầu hôn Brittni tại vạch đích.

Năm 2017, cặp đôi rời ADP để chuyển đến sống tại California và tiếp tục tập luyện trong lúc Brandon theo đuổi tấm bằng M.B.A. Với tâm hồn đam mê khám phá, cả hai rất thích ý tưởng được thức dậy mỗi sáng bên bờ biển hoặc một vùng núi nào đó để tập chạy bộ. Thế nhưng, đứng trước bước ngoặt cuộc đời, việc suy nghĩ về nó và cam kết đi trọn con đường là hai việc khác nhau.

Mọi thứ bỗng chốc thay đổi hoàn toàn vào một ngày tháng 5/2017. Tai nạn ập đến khi Brandon đang đạp xe và bị một chiếc xe rác đâm trực diện. Anh không nhớ gì nhiều ngoài cảnh tượng thức dậy trong bệnh viện với một danh sách dài những chấn thương: 27 xương gãy, một lá gan bị rách, gãy xương vai, nứt đốt sống, và một lá phổi bị xẹp. Bác sĩ không biết rằng liệu Brandon còn có thể quay lại thi đấu đỉnh cao được không và thậm chí cũng không chắc anh còn có thể chạy lại được không.

Ý nghĩ về việc không bao giờ có thể chạy lại khiến cả hai choáng váng, nhưng đồng thời một suy nghĩ khác cũng lóe lên trong đầu họ: Brandon có thể đã chết, nhưng anh không chết. Và nhận thức rằng mình cần phải sống trong hiện tại dẫn họ đến cùng một quyết định. “Chúng tôi chán cảnh sống chỉ để mong đến ngày cuối tuần,” Brittni nói. “Cả hai chúng tôi đều thích phiêu lưu. Chúng tôi muốn ở gần những rặng núi, ở gần bên bờ biển. Nên chúng tôi đã biến điều đó thành hiện thực.”

Nói là làm. Họ mua một chiếc xe và biến nó từ một phương tiện di chuyển bình thường thành một ngôi nhà mini lưu động đầy đủ tiện nghi. Brandon không thể chạy nhiều do chấn thương, nên anh bắt đầu một nghề nghiệp mới: huấn luyện trực tuyến cho khoảng 40 người từ người mới tập chạy cho đến VĐV chuyên nghiệp. “Học trò” duy nhất mà anh trực tiếp dạy là Brittni, người tin tưởng giao phó cho anh mọi thứ từ kế hoạch tập luyện đến chiến thuật thi đấu. Và có vẻ như chiến thuật này đã đem lại cho họ thành công.

Brittni đạt thành tích 2:41:31 tại giải Grandma’s Marathon 2018, đạt chuẩn B Olympic Trials. Tháng 5/2019, cô hoàn thành giải U.S. 25K Championships với thành tích ấn tượng 1:34:02. Sau đó, Brittni tiếp tục chinh phục 12km từ chân đến đỉnh núi cao 1917m trong 1:16:17 và giành quán quân giải chạy Mount Washington Road Race vào tháng 6 vừa qua.

Việc di chuyển từ nơi này sang nơi khác buộc họ phải tập luyện ở bất cứ nơi nào chiếc xe dừng lại. Bù lại, khi những bài tập kết thúc, họ có thể đi dạo công viên, khám phá khu rừng gần đó, hoặc ghé thăm viện bảo tàng nghệ thuật. “Chúng tôi thức giấc cùng mặt trời và đi ngủ cùng mặt trời,” Brandon nói. “Tất cả là một chuyến phiêu lưu.”

Trong lúc Brittini theo đuổi sự nghiệp chạy bộ thì Brandon tiếp tục công việc huấn luyện của mình. “Mọi người hay hỏi tôi rằng ‘Anh có bị điên không mà vẫn làm huấn luyện viên?’”, Brandon nói, “Tôi trả lời rằng ‘Tôi không điên. Tôi cảm thấy biết ơn vì mình còn sống. Nếu tôi không thể chạy lại được nữa thì tôi vẫn thấy may mắn vì ít ra tôi vẫn là một phần của môn thể thao này.” Sau tất cả những gì xảy ra, điều mà họ nhận thấy là, “Tất cả những gì bạn thật sự có là sức khỏe và thời gian trên quả đất này,” Brittni nói, “Đối với chúng tôi, cách tốt nhất để sống ở tuổi này là: khám phá, nhìn ngắm, và ôm trọn thế giới ngoài kia.”

 

Nguồn: runnersworld.com
Biên dịch bởi: The Running Hub

Join the discussion